Nguyễn Huy Anh Tuấn

Tôi nhớ mãi, trong buổi nói chuyện, để theo đuổi đam mê không phải là dễ dàng, có những bức Nguyễn Huy Anh Tuấn dành từ 2-3 tháng vẽ mới xong, vì mỗi ngày chỉ dám cho phép 5-10 phút cho hội họa, còn lại là công việc thường ngày, là áp lực, là cạnh tranh – nhưng anh cười, nói câu mà tới bây giờ tôi vẫn nhớ “anh hạnh phúc khi được vẽ”.

Tại sao lại là vẽ và cảm xúc mỗi lần anh vẽ thế nào?

Tôi luôn thích vẽ, từ bé rồi. Nhỏ thì nét vẽ nguệch ngoặc do chưa được đào tạo bài bản, nhưng để trả lời cho câu hỏi tại sao thì lý do lớn nhất là vì bà tôi. Nhìn tôi vẽ ngày đó, bà luôn nói: “Cháu phải thi vào trường Mỹ Thuật”.

Tôi vẽ, một phần vì thấy mình nên giữ lấy cái nghề. Tôi có người ông từng theo hội họa rồi sau này nhiều người dù theo nghề nhưng cũng có người bắt đầu rẽ sang công việc khác, cũng không vẽ nữa. Những người còn lại, tôi có cảm giác tranh đã bị ảnh hưởng bởi công chúng. Vì nhiều lý do, người họa sĩ không được vẽ cái mà người ta muốn, mà vẽ thứ họ nghĩ công chúng sẽ hiểu, sẽ thích. Tôi thì không vẽ như thế được.

Anh lấy cảm hứng từ ai hay từ những điều gì trong cuộc sống ạ?

Cứ đặt bút vẽ là cảm hứng lại ùa về. Hồi trước tôi hay bị khung cảnh bên ngoài như tiếng còi xe, tiếng trẻ con khóc…tác động nhiều, nhưng giờ càng vẽ tôi càng không để ý xung quanh, mọi thứ như tĩnh lại chỉ còn bản thân và giá vẽ.

Tôi hay vẽ về tuổi thơ, chắc do hay hoài niệm về những điều cũ kỹ ở sâu trong ký ức. Rồi vẽ những giấc mơ, nhiều hôm thức giấc thấy những hình ảnh đã sắp xếp hết trong đầu, tôi vẽ phác ra giấy rồi dần hoàn thiện bức tranh. Tôi vẽ cả những thứ đến từ dân gian, đặc biệt là màu sắc hay thứ âm nhạc hơi hoài cổ, thứ nhạc cũ của Việt Nam.

Anh có thể chia sẻ về một bản vẽ để lại nhiều cảm xúc trong anh nhất?

Tuổi Thơ Đi Qua

Với tôi, đấy là bản “Tuổi thơ đi qua” (Through the childhood) có trên Artistay. Bức đấy chính là tuổi thơ trong tôi, có cuốn băng cát-xét và con thạch sùng, có từng mảng tường bị tróc lở.

Anh cân bằng cuộc sống như thế nào?

Thường chỉ đơn giản là lấy màu ra rồi cầm bút vẽ linh tinh, hoặc đi coi triển lãm, hay chạy xe trên đường. Nhiều lúc tôi chơi đàn và hát một mình. Có dạo, mỗi ngày tôi chỉ ngủ 2 – 3 tiếng, vì không có thời gian cho vẽ nên thi thoảng tôi lại đàn lên để thư giãn đầu óc.

Tôi không có khái niệm hướng tới sự cân bằng, tôi nghĩ cân bằng là một quá trình khi mình cảm thấy đã chọn đúng con đường mình sẽ đi lâu dài, mình tôn trọng nó và sẵn sàng cống hiến hết mình cho nó.

Có khó khăn nào khi anh theo vẽ?

Từ 2016 tới giờ, tôi không vẽ nhiều, trong hơn 4 năm tôi vẽ 18 bức. Vẽ lâu, mọi người bắt đầu hỏi “Vẽ tranh à? Đã bán được bức nào chưa?”. Có lúc tôi bị tác động rồi tự cảm thấy thất vọng vì mình vẽ lâu thế, mà chưa bán được. Cảm giác tự ti cứ lớn lên dần.

Nhưng tôi vẫn cứ vẽ. Vẽ tới một lúc, tôi cảm thấy thương những người hỏi mình câu hỏi ấy, bởi suy nghĩ phải đi theo công chúng, đi theo đồng tiền. Tôi không nói những bức tranh mình xuất sắc, nhưng những cái bán được chưa chắc đã đẹp, là thứ người làm nghệ thuật hướng đến. Cũng như âm nhạc vậy, bài hát theo “trend” và nhiều “view” chưa hẳn đã là tác phẩm hay, sự nổi tiếng chưa chắc đã đánh giá được cái giỏi người nghệ sĩ. Thay vì nhìn vào con số, mình nên nhìn vào chất lượng trong từng sản phẩm, sự đầu tư và ý nghĩa của nó. Tôi thấy vui khi dần có nhiều người thích tranh của mình.

Việc nghệ thuật được tiếp cận nhiều hơn bởi công chúng có cái tốt cũng có cái chưa tốt nhưng mình hãy cứ nhìn theo cái tích cực. Cái gì đi theo thị trường, sẽ phục vụ những đối tượng của riêng nó, còn những tác phẩm có sự đầu tư thì luôn có người hiểu biết nhận ra.

Tôi cũng mong muốn nhận thức của người xem tranh sẽ ngày càng tốt hơn. vì thế nên tôi coi trọng việc con trẻ cần được giáo dục nghệ thuật từ khi còn nhỏ, giúp kích thích sự sáng tạo và thẩm mỹ. Nghệ thuật với tôi chưa bao giờ là con số cả, nghệ thuật là chất lượng, là cảm xúc lắng đọng ở bên trong.

Lê Uyên Phương vẽ năm 2017

Anh chia sẻ về bức vẽ đầu tiên, tại sao anh lại vẽ bức đấy?

Bức đầu của tôi là bức tranh tự họa, vẽ chính bản thân mình. Lúc đó tôi không nghĩ sau này có thể thành họa sĩ, chỉ cảm giác muốn vẽ. Thế là mua màu, rồi mua khung, mua giấy vẽ. Vẽ xong tôi cảm thấy thích, thế là vẽ tiếp. Bức thứ hai tôi vẽ cô chú Lê Uyên Phương vì rất mê nhạc của họ. Dù chưa bao giờ tới Đà Lạt, nhưng nghĩ về Đà Lạt, với tôi đơn giản là âm nhạc của Lê Uyên Phương.

“Yêu nhau giữa đám rong rêu, theo dòng nước cuốn lêu bêu”. Vì sự yêu thích ca khúc “Vũng lầy của chúng ta”, cùng nội dung truyền tải của bài hát khiến tôi vẽ nên bức tranh này. Bức tranh là hình ảnh đối lập giữa một thời vàng son và số phận long đong, trôi dạt của cặp đôi nghệ sĩ.

Anh có thể chia sẻ về hướng đi tiếp của mình trong thời gian tới?

Tôi nghĩ đơn giản là mình vẫn tiếp tục vẽ và giữ một thái độ nghiêm túc, thật thà với công việc, với những sản phẩm mình tạo ra.

Nếu tôi là một độc giả của Artistay muốn mua tranh của anh. Anh có kỳ vọng gì ở người muốn mua tranh?

Tôi nghĩ là tôi muốn người hỏi mua có thể nói gì đó với tôi về bức tranh ấy. Tôi muốn nghe cảm nhận của người mua tranh, về suy nghĩ, nếu có thể về cả lý do họ muốn mua tranh.

Ai là người ảnh hưởng nhiều nhất đến phong cách vẽ của anh?

Tôi nghĩ có một người, ông không phải họa sĩ mà là một đạo diễn người Liên Xô – Andrei Tarkovsky. Từng cảnh trong những bộ phim của ông đều rất tranh. Ông làm phim từ những năm 1970s với phong cách siêu thực mà tôi theo đuổi. Tôi thích nhất là ‘The Mirror’, xem đi xem lại nhiề mà vẫn chưa thật sự hiểu hết nội dung.

Từ lúc vẽ, anh có thay đổi cái nhìn của mình về cuộc sống?

Tôi quan điểm, nếu công việc vẽ mà ảnh hưởng tới cuộc sống thì chúng ta đang theo đuổi công việc thực sự nghiêm túc, quyết liệt với những gì mình đang làm. Tôi không nghĩ nhiều tới sự thay đổi cái nhìn về cuộc sống, thấy sao, nghĩ sao tôi vẽ lại như vậy. Ở mỗi giai đoạn sẽ có những góc nhìn, cách tiếp cận khác nhưng có một thứ không bao giờ thay đổi, đó là công sức tôi dành trọn vẹn cho tác phẩm. Dù mệt mỏi, nhưng đó chính là tôi, không khác đi dù cuộc sống có đổi thay (cười). Tóm lại, tôi cảm thấy rất may mắn khi được vẽ.


Kết thúc buổi nói chuyện là cảm xúc cảm phục được bao trọn bầu không khí. Cảm phục một chàng trai còn trẻ, theo đuổi đam mê với tất cả những gì mình có, mà vẫn giữ được cái tích cực, sự học hỏi không ngừng, và sự tôn trọng với nghề bằng một góc nhìn sâu sắc. Với tôi, đấy mới là những chất liệu tạo nên một người nghệ sĩ.

Người thực hiện
Nguyễn Bảo Châu

Ảnh
TTH