Phạm Anh Tài

Một buổi phỏng vấn với hai ly Coca và ánh đèn vàng rất ấm hắt ra từ cửa hàng, tôi đã gặp anh Tài lần thứ hai để có thể nghe hết những câu chuyện đời thường của anh và Daddy’s Shoes.

Phong cách workwear anh đang hướng tới bắt nguồn từ cuộc sống hàng ngày của chính mình? Anh đã bắt đầu mọi thứ thế nào?

Từ hồi sinh viên mình đã thích dịch chuyển, chạy xe khắp nơi, một mình hoặc với bạn bè. Đi lại nhiều như vậy nên trang phục cần gọn nhẹ, tạo cảm giác thoải mái; giày thì mình đi giày da để nảy côn số và đeo được khi nắng khi mưa. Năm 2017 mình có một người bạn thân hay đi chơi xa với nhau, cùng sở thích về ăn mặc. Khi ấy mình đang có 3 triệu trong tay, bạn mình 3 triệu nữa, hai thằng góp tiền ôm khoảng 20 đôi giày về, dùng không hết thì bán. Mình bắt đầu bán giày da secondhand online từ đó.

Đến 2018 bạn mình chuyển hướng, mình đã mông lung nghĩ đến chuyện thôi không làm nữa và quay về với kiến trúc.

Hôm đó mình đang ngủ, cũng khá muộn rồi, có một anh gọi điện cho mình để vào xem giày. Mình cũng hơi phân vân vì ở một mình, nhưng biết anh ấy chạy xe từ Hải Dương lên Hà Nội mua giày, nghĩ thế nào đấy mình lại mở cửa. Đêm ấy rất đáng nhớ, hai anh em nói chuyện đến tận 1 giờ sáng rồi mình tiễn anh về. Hay có những hôm mình tan làm ở văn phòng kiến trúc, rất mệt, nhưng về đến nhà đã có khách đứng chờ mình hồi lâu trước cửa, mình vui lắm khi thấy mọi người nhiệt tình đón nhận như vậy. Niềm vui từ việc gặp gỡ khách hàng đã thôi thúc mình, mình quyết định tiếp tục con đường này một mình. Đến 2019 mình phát triển sang giày thiết kế và quần áo workwear như bây giờ, lấy cảm hứng từ chính bản thân và những vị khách ngày ngày vẫn tới với mình.

Workwear đối với mình là dòng thời trang tiện dụng, phóng khoáng, có thể mặc hàng ngày từ đi làm cho đến đi chơi.

Anh quan tâm đến điều gì ở một đôi giày? Chọn 03 món đồ hiện đang có trong cửa hàng mà anh rất thích.

Mình học kiến trúc và luôn chịu ảnh hưởng bởi tư duy về vật liệu. Bởi vậy mình sẽ chú trọng chất liệu khi làm ra một thứ gì đó, vì chất liệu ảnh hưởng trực tiếp đến công năng. Mình sẽ để ý rất nhiều đến chất liệu đế và chất liệu da của giày.

Mình chọn luôn nhé, đây là 03 món đồ mình thấy rất thú vị.

Giày Daddy. Ảnh: Daddy’s Shoes
Quần Chinos. Ảnh: Daddy’s Shoes
Mũ Newsboy. Ảnh: Daddy’s Shoes

Mình thích đế bằng, chất liệu cao su non, thiết kế ít rãnh. Loại đế này phù hợp với hầu hết các loại địa hình và cũng dễ phối hợp với các trang phục, trong các dịp khác nhau. Da sáp, dễ vệ sinh bằng bàn chải. Trung bình với các chất liệu này, một đôi giày có thể dùng từ 02 đến 03 năm tùy khả năng bảo quản của từng người. Tiếp theo là một chiếc quần làm từ vải xương cá. Về hình thức cho cảm giác phóng khoáng, bụi bặm nhưng vẫn có độ rủ, độ mềm mại nhất định khi chạm vào. Mình để ý được trong quá trình sử dụng và thích chất liệu này vì thế. Cuối cùng, mình chọn chiếc mũ newsboy hoặc flat cap. Trong lịch sử thời trang của Anh, điều mình thấy thú vị là dáng mũ này được ưa chuộng từ các tầng lớp lao động cho đến giới quý tộc. Chiếc mũ mình lựa chọn có chất liệu dạ, đủ ấm cho khí trời Hà Nội những ngày cuối năm.

Có thể nói rằng mình luôn thiết kế dựa trên trải nghiệm của chính mình, như mỗi buổi sáng thức dậy mình không muốn phải suy nghĩ quá nhiều về việc mặc áo gì, phối quần gì. Đơn giản trong thiết kế, hữu dụng trong công năng và người mặc sẽ thấy thoải mái, tự tin trong một bộ trang phục như vậy.

Tôi được biết là trong cùng ngày bảo vệ đồ án tốt nghiệp anh đã xin nghỉ ở công ty kiến trúc và ngay ngày hôm sau thuê mặt bằng đầu tiên cho Daddy’s Shoes. Anh đã có suy nghĩ gì khi đó?

Mình cứ làm thôi, bạn bè người thân khuyên can cũng nhiều nhưng tính mình đã quyết là sẽ làm bằng được và sẵn sàng chịu mọi rủi ro.

Biến cố đầu tiên xảy đến khi cửa hàng đầu tiên ở Hoàng Cầu bị thu hồi mặt bằng sau 03 tháng hoạt động. Mình sốc chứ, cửa hàng mới đi vào hoạt động chưa được bao lâu, mình không muốn mọi thứ dừng lại sớm như vậy. Khi đã bình tĩnh hơn mình quyết mở cửa hàng thứ hai trong thời gian tồn tại còn lại của Daddy’s Shoes Hoàng Cầu. Mình vay mượn khắp nơi để thực hiện ý định đó. Mọi người khi đó nghĩ mình đúng là một thằng điên, tất cả xảy ra chỉ trong vòng 06 tháng (cười). Mình suy nghĩ đơn giản lắm, cái này đóng thì mở cái khác, và mình sẽ tìm mọi cách để Daddy’s Shoes tiếp tục hoạt động.

Kết quả đến với mình cũng thật bất ngờ, 03 tháng còn lại đó là khoảng thời gian kinh doanh phát đạt nhất của Daddy’s Shoes. Mình vẫn chưa lý giải được điều này, có thể người ta bắt đầu thấy tin vào điều mình đang làm chăng? (cười). Mình biết mình liều lĩnh, nhưng khi mình chọn nghe theo con tim mình luôn nhận được những kết quả khiến bản thân thấy vui và thỏa mãn, dù cho đó là thành công hay thất bại.

Tôi có thể thấy những bức ảnh chụp đội ngũ Daddy’s Shoes treo tại cửa hàng, những khung hình cũ, chụp từ khá lâu rồi. Anh nghĩ gì về những người đã và đang đồng hành cùng mình?

Khi có người hỏi mình có phải chủ của Daddy’s Shoes, mình thường trả lời là không. Vì mình luôn tự hào rằng Daddy’s Shoes và những chủ nhân thực sự của nó đã tạo ra mình hôm nay.

Hồi mới mở cửa hàng ở Đặng Văn Ngữ mình còn khó khăn lắm, không có tiền sửa cửa hàng. Mình chỉ nhờ bạn bè đại học một câu thôi, đúng 5 giờ chiều hôm ấy bạn mình từng người một xuất hiện. Đứa thì đang học thạc sĩ, đứa đã đi làm mảng thi công, đứa thiết kế, mỗi người một công việc riêng bận bịu nhưng tất cả đều ở lại giúp mình đến tận đêm. Nhắc đến chuyện này mình vẫn còn xúc động, mình thấy mình may mắn khi gặp được bạn bè tốt – những người đã làm nên một phần của Daddy’s Shoes.

Hay từ những ngày đầu tiên mình đã nói với các bạn vào làm với mình: “Các bạn chính là chủ của Daddy’s Shoes, không phải anh”. Mình thấy cá nhân chỉ đóng góp một phần công việc rất nhỏ – mình sáng tạo để tạo ra sản phẩm, còn tất cả các công việc khác từ tiếp khách đến chơi hay bán hàng, chăm sóc cửa hàng, đều do các bạn ấy làm hết.

Bản thân mình cũng học hỏi được rất nhiều, có bạn chỉ mình cách làm website, bạn thì dạy mình marketing… những thứ trước khi Daddy’s Shoes ra đời mình vẫn còn lơ mơ lắm. Các bạn cũng hỗ trợ nhau nhiều trong cuộc sống, nhắc đến đây mình nhớ tới câu chuyện của một bạn sinh năm 2000. Năm 2018 đến với Daddy’s Shoes bạn ấy vừa quyết định bỏ thi đại học. Rồi mọi người động viên, mỗi người giúp bạn ôn lại một môn (Toán, Lý và Vẽ). Đợt thi đại học năm 2020 vừa rồi bạn ấy đã đỗ khoa Kiến trúc của Đại học Xây dựng.

Mọi người cứ giúp đỡ nhau như vậy, trở thành một gia đình, nên kể cả khi đã rời đi cho dự định khác như mở công ty riêng hay đi du học, hoặc đang thử sức mình trong những môi trường làm việc mới, các bạn vẫn nhớ mình, quay về thăm mình và mọi người làm mình rất xúc động. 

Khách hàng cũng là những người đồng hành tuyệt vời của mình nữa. Ở Daddy’s Shoes như bạn đang thấy – mình để ít bàn ghế ngay trước cửa quán, có trà nước. Khách đến ngồi chơi với bọn mình, nói dăm ba câu chuyện, không mua gì cũng chẳng sao, vui là được. Không chỉ các bạn trẻ, mình còn gặp các bác lớn tuổi đến chơi, kể chuyện hôm nay bác bán được mấy con gà, mua được cái bánh ngon chẳng hạn, vui lắm. 

Vì thế mà mình luôn có cảm giác Daddy’s Shoes là một ngôi nhà để mọi người trở về và mình luôn trân trọng những con người đã từng đến với Daddy’s Shoes, dù ở lại hay đã rời đi, dù mới quen hay đã thân thiết.

Hạnh phúc đối với anh là gì?

Hạnh phúc là khi mình nhận ra mình vẫn đang sống đúng với bản thân mỗi ngày, không có gì phải hối tiếc. Mình đang rất hạnh phúc!

Cám ơn anh về cuộc trò chuyện thú vị này!


Thực hiện:
Hoàng Hương Trà

Ảnh:
TTH

Địa điểm:
Artistay Gallery & Coffee

More Stories
Yến Lê