
Holiday Ceramic Course, 2024
Acrylic on paper
Tác phẩm của Geerk đã xuất hiện tại nhiều không gian danh giá: MASSIMODECARLO, Roberts Projects (Los Angeles), Nicola Vassell (New York). Gần đây nhất, triển lãm cá nhân Lautlos (2025) tại Domushaus – tòa nhà hiện đại biểu tượng ở Basel – đã khẳng định thêm vị trí của anh trong dòng chảy nghệ thuật hậu chiến và đương đại.

Sinh năm 1988 tại Basel, Thụy Sĩ, Lenz Geerk là một họa sĩ người Đức đang sống và làm việc tại Düsseldorf sau khi học tại Kunstakademie Düsseldorf. Trong hơn một thập kỷ qua, anh đã khẳng định vị trí của mình trong nghệ thuật đương đại châu Âu thông qua các tác phẩm chân dung, phong cảnh và tĩnh vật mang chiều sâu tâm lý hiếm thấy.
Hội họa của Geerk không kể câu chuyện bằng sự ồn ào, mà mở ra những khoảnh khắc tĩnh lặng như bị ngưng đọng, nơi con người hiện diện trong sự cô đơn nội tâm, còn những vật dụng đời thường như khung cửa sổ, cánh cửa, chiếc ghế lại trở thành ký hiệu tâm lý. Những bức tranh của anh, dù không mang tính tự sự, vẫn chất chứa những mâu thuẫn, lo âu, và khát vọng ẩn dưới bề mặt phẳng lặng.

Tại trung tâm lịch sử của Basel, Domushaus khối kiến trúc bằng kính và bê tông từ năm 1958 của Max Rasser và Tibère Vadi trở thành phông nền đối thoại lý tưởng với tranh của Geerk. Giữa những mặt tiền liền mạch, cột trụ đều đặn và ánh sáng trong vắt, sắc độ pastel của anh vang lên như những âm hưởng tinh tế. Anh đã chia sẻ rằng “Trở lại đây cảm giác thật kỳ lạ. Tôi rời Basel khi mới 13 tuổi, nên đây không phải nơi tôi trải qua tuổi thiếu niên mà là nơi gắn với tuổi thơ của tôi. Basel rất yên bình, gọn gàng và xinh đẹp, nhưng tuổi thơ của tôi không hẳn dễ dàng, nên vẻ đẹp của thành phố hòa quyện với những ký ức khá u tối, tạo nên một trải nghiệm đầy mâu thuẫn.”
Nhưng điều thú vị là sự mâu thuẫn luôn là yếu tố cốt lõi trong tác phẩm của tôi.
Lenz Geerk
Lautlos nghĩa là “không âm thanh”, với sáu bức tranh nhỏ đã đánh dấu sự dịch chuyển từ loạt tác phẩm đơn sắc trước đó. Chúng gợi cảm giác như những trạng thái tâm lý, hơn là sự tái hiện ánh sáng tự nhiên. Mỗi thay đổi tinh tế về màu sắc khiến bầu không khí của tranh biến đổi, một sự biến thiên không lời, đầy ám ảnh.

Loạt tranh A Lover’s Hair là minh chứng rõ rệt: không tập trung vào con người, mà vào sợi tóc, một dấu vết mong manh để lại sau sự hiện diện. Sợi tóc, nằm trên gối, kẹp trong ngón tay, trở thành biểu tượng của vắng mặt, của ký ức tình cảm đứt gãy.










Nếu Lautlos khai thác sự tĩnh lặng, thì các triển lãm trước của Geerk, như Arrival (Roberts Projects, Los Angeles, 2022), lại biến những khoảnh khắc đời thường thành khung hình điện ảnh. Một buổi chiều trên bãi biển, thay vì rực rỡ và náo nhiệt, hiện ra trong bảng màu trầm của xanh, nâu, xám nhuốm buồn và lo âu.
Như Beach Couple V (2021), một cô gái nằm đọc sách bên bờ hồ, trong khi một nhân vật khác lơ lửng trên không trung trước khi lao xuống nước. Cảnh trí mùa hè đáng lẽ vui tươi lại trĩu nặng bởi cảm giác bất an. Geerk viết: “Đó là sự lo âu trong một ngày đẹp trời.”
Kỹ thuật nhiều lớp của anh thường vẽ đè lên bố cục cũ tạo nên chiều sâu ký ức, như thể mỗi bức tranh chứa đựng những thời khắc đã qua. Chính vì thế, tranh Geerk không phải sự tái hiện hiện thực, mà là sự chồng lớp của tâm trạng, ký ức và cảm giác.


Điều khiến hội họa của Geerk khác biệt là sự căng thẳng giữa tĩnh lặng và cường độ cảm xúc. Nhân vật của anh có thể chỉ ngồi im, né tránh ánh mắt người xem, nhưng sự im lặng ấy chất chứa cả một thế giới tâm lý. Màu sắc, đường nét, chi tiết nhỏ bé như một sợi tóc hay cử chỉ bàn tay đều được đẩy thành yếu tố dẫn dắt cảm xúc.
Geerk không đưa ra câu trả lời. Thay vào đó, anh giữ lại sự mơ hồ, để người xem trôi nổi trong cảm giác lửng lơ giữa hy vọng và u tối. Như chính anh từng viết: “Tôi muốn làm nổi bật vẻ đẹp trong những nơi u ám, và sự u ám trong những nơi tưởng chừng đẹp đẽ.”

Từ Basel đến Düsseldorf, từ Los Angeles đến New York, Lenz Geerk đã khẳng định phong cách riêng: một thứ hội họa tĩnh lặng nhưng không bao giờ yên bình, luôn chất chứa căng thẳng ngầm và sự mâu thuẫn nội tâm.
Trong bối cảnh Art Basel 2025, khi phần lớn các gian trưng bày hướng tới những trình diễn hoành tráng, Lautlos của Geerk tại Domushaus lại chọn con đường ngược lại: không yêu cầu được nhìn thấy ngay lập tức, mà mời gọi khán giả dừng lại, lắng nghe sự im lặng.
Chính ở đó, hội họa của Lenz Geerk tìm thấy sức mạnh: nó không hét lên, mà thì thầm. Nó không miêu tả câu chuyện, mà khơi gợi cảm giác. Và chính trong những khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, nghệ thuật của anh vang lên với cường độ mạnh mẽ nhất.

