Thực hiện
Inma Buendía
Ảnh
Jonathan Leijonhufvud
Chỉ đạo nghệ thuật
Wei Wei
Nguồn
Openhouse Magazine
Tổng hợp & Biên tập
Anh Nguyên
Trong kho tàng ngôn ngữ, có những từ mang ánh sáng nội tại. “Nhiệt huyết” là một trong số đó, một từ có sức khơi gợi như ánh rạng đông. Và chính từ ấy đã trở thành điểm khởi đầu cho Cura, một thực hành sáng tạo được thành lập bởi Federica Beltrame và Esther López Aguilar. Sinh ra từ tình yêu với đảo Bali, vùng đất nơi thiên nhiên, tín ngưỡng và đời sống hòa quyện. Cura không đơn thuần là một studio thiết kế. Đó là một lời mời bước vào một thế giới khác: nơi hình thức không tách rời khỏi nội dung, nơi mỗi dự án là một lời đối thoại với môi trường, văn hóa và con người địa phương.
Federica, một giám tuyển nghệ thuật người Ý, và Esther, một nhà thiết kế nội thất người Tây Ban Nha, đến Bali không phải để làm việc mà để sống. Sức hấp dẫn của Bali, theo họ, không chỉ ở phong cảnh những núi lửa, rừng rậm, ruộng bậc thang và bãi biển san hô mà còn ở một hệ tín ngưỡng bản địa đầy nhân văn: Hindu giáo bản địa pha trộn chủ nghĩa linh vật (animism), nơi từng phiến đá, nhánh cây đều được xem như một thực thể sống. Nhưng thiên đường ấy đang lung lay dưới làn sóng phát triển ồ ạt, phá vỡ nhịp sinh học của đảo: “Nhiều vùng trông như những cảnh hậu tận thế trong phim kinh dị,” Esther chia sẻ.





Cura bắt đầu như một dự án không mang mục tiêu lợi nhuận – một người bạn xây nhà theo nguyên lý thiết kế tái sinh và nhờ họ hỗ trợ phần thiết kế nội thất. Từ đó, từng chút một, họ đi sâu vào câu chuyện của mỗi khách hàng, tạo nên không gian sống, đồ nội thất và cả những “đối tượng quan hệ” – cách gọi đầy chất thơ của họ cho những vật thể được sinh ra từ sự gắn bó giữa con người và không gian.
Cùng nhiếp ảnh gia Jonathan Leijonhufvud và giám đốc sáng tạo Wei Wei, Cura bắt đầu ghi lại các công trình trên đảo từ những dự án khiêm nhường, làm bởi tre, gỗ, đất, lá, xa rời tính đầu cơ và gần gũi với sự sống. Tian Taru, Green Nest, Taro House chỉ là vài ví dụ cho một thế giới khác của kiến trúc nhẹ nhàng, thấu cảm và lặng lẽ. Họ đặt tên cho chuỗi dự án này là It Takes a Lifetime to Learn How to Live – “Cần cả một đời người để học cách sống.”







“Chúng tôi không chống lại người nước ngoài đến đây,” Federica chia sẻ. “Chỉ là, thật đáng tiếc khi nhiều người xây nhà mà không hiểu gì về khí hậu nhiệt đới hay truyền thống bản địa. Họ mang theo mô hình sống từ quê hương, cứng nhắc, lạc điệu…”. Trong khi đó, thiết kế bản địa với mái cao, vật liệu dạng xốp, không gian mở không chỉ rẻ hơn, nhanh hơn, mà còn đẹp và bền vững hơn. Không phải thỏa hiệp, mà là khám phá lại một cách sống khác.
Ngày nay, dù đã nhận được những dự án lớn hơn, Cura vẫn giữ trọn tinh thần ban đầu. “Chúng tôi muốn tổ chức một triển lãm kể lại những câu chuyện này, theo cách của nghệ thuật,” Esther chia sẻ. Dường như ánh sáng nhiệt huyết chưa bao giờ tắt trong họ. “Điều quan trọng nhất với chúng tôi là lan truyền tinh thần này, để sự nhiệt huyết ấy lây lan như một loại virus – nhưng là một loại virus lành.”