Xưởng dệt Khawachen

“Người gác đền” của một truyền thống từng suýt biến mất khỏi đời sống Tây Tạng.

Nguồn
Global times, Wikipedia

Ảnh
Khawachen, Internet

Tổng hợp & biên tập
Tố Uyên

Kesang Tashi.

Giữa thành phố Lhasa, thủ phủ văn hóa của Tây Tạng, vẫn còn một xưởng thảm thủ công duy nhất mang tên Khawachen, hay còn gọi là Kawajian Tibetan Carpet Factory. Nơi đây không chỉ là nơi sản xuất thảm, mà còn là “người gác đền” của một truyền thống từng suýt biến mất khỏi đời sống Tây Tạng.

Khawachen ra đời năm 1994, nhờ tầm nhìn và tâm huyết của Kesang Tashi – một người Mỹ gốc Tây Tạng, từng tốt nghiệp Đại học Dartmouth và có sự nghiệp thành công trong lĩnh vực ngân hàng quốc tế. Trở về quê hương năm 1986, ông tình cờ gặp những nghệ nhân già nua còn lưu giữ kỹ nghệ dệt thảm truyền thống và bị cuốn hút đến mức quyết tâm dành phần đời còn lại để hồi sinh một nghề thủ công đang trên bờ vực lãng quên.

Nhận thấy lớp trẻ Tây Tạng ngày càng thờ ơ với nghề, ông rong ruổi khắp cao nguyên để tìm gặp những bậc thầy cuối cùng. Từ đó, Khawachen trở thành xưởng thảm thủ công cuối cùng còn tồn tại ở Lhasa – nơi kỹ thuật dệt từng chỉ còn được trưng bày trong bảo tàng nay được gìn giữ và truyền lại qua đôi tay nghệ nhân.

Khác với thảm Ba Tư hay Nepal, thảm Tây Tạng nổi bật bởi kỹ thuật nút Senna Loop – một phương pháp dệt độc đáo, tạo nên độ bền chắc và bề mặt bóng tự nhiên. Toàn bộ quá trình đều được thực hiện thủ công: từ xe sợi, nhuộm màu, đến dệt và cắt tỉa.

Nguyên liệu chính là len cừu changpel – loại len quý hiếm từ đàn cừu sinh trưởng trên vùng cao nguyên khắc nghiệt. Nhờ đặc tính dày, chắc và giữ ấm len changpel không chỉ mang lại chất lượng bền lâu mà còn giữ nguyên hơi thở thảo nguyên trong từng sợi thảm.

Mật độ dệt đạt khoảng 100 nút/inch vuông, tương đương với độ tinh xảo cao, khiến thảm vừa bền vừa mềm mại. Màu sắc được nhuộm bằng thảo mộc tự nhiên kết hợp kỹ thuật hiện đại, đem lại bảng màu vừa truyền thống vừa tươi mới.

Trong xưởng Khawachen, từng tấm thảm là một câu chuyện. Những hoa văn mang dấu ấn văn hóa Tây Tạng: hoa sen, cung điện Potala, long – phượng, hổ Tây Tạng (biểu tượng gắn liền với thiền định Phật giáo) hay các họa tiết trừu tượng mô phỏng da thú. Ngoài ra, còn có những biểu tượng cát tường từ văn hóa Hán, thể hiện sự giao thoa văn hóa bền chặt suốt hàng thế kỷ.

Bên cạnh bộ sưu tập truyền thống, Kesang Tashi cũng chủ động sáng tạo những thiết kế mới, đáp ứng nhu cầu thẩm mỹ đương đại. Thảm Khawachen hiện thuộc dòng cao cấp, có giá từ 4.000 nhân dân tệ (khoảng 598 USD) mỗi mét vuông, được các nhà sưu tầm quốc tế tìm kiếm. Nhiều tác phẩm đã có mặt tại châu Âu và Mỹ, đồng thời xuất hiện trong các bộ sưu tập mang tên Cultural Heritage Collection, nhấn mạnh tính di sản văn hóa.

Không chỉ là vật dụng, thảm Tây Tạng còn gắn liền với vòng đời con người nơi đây. Sự hiện diện của thảm trong từng khoảnh khắc quan trọng khiến nó trở thành biểu tượng của sự gắn kết, bảo hộ và bản sắc.

Ông Wang Zeqiang, phụ trách bán hàng tại Khawachen, chia sẻ: “Người Tây Tạng có mối liên hệ cá nhân với loại thảm này,”

Họ được sinh ra trên thảm này, khi bạn bè đến thăm, họ ngồi trên thảm này, và khi qua đời, họ được chôn cất cùng với thảm này.

Sau vụ khủng bố 11/9/2001, khi văn phòng bán hàng tại New York bị phá hủy, Khawachen phải đối diện với khủng hoảng nghiêm trọng. Xuất khẩu sụt giảm buộc Kesang Tashi chuyển hướng: tập trung vào thị trường nội địa và phục vụ các nhà sưu tầm. Chính bước ngoặt này đã khiến thảm Khawachen dần trở thành sản phẩm văn hóa – nghệ thuật nhiều hơn là hàng hóa thương mại.

Ngày nay, Khawachen hợp tác với các trung tâm nghệ thuật như Jibenggang Art Center, đưa thảm thủ công Tây Tạng từ không gian sinh hoạt sang bối cảnh nghệ thuật đương đại.

Trong thế giới công nghiệp hóa, nơi hầu hết thảm được sản xuất hàng loạt bằng máy, Khawachen tồn tại như một minh chứng rằng thủ công không chỉ là kỹ thuật, mà là ký ức văn hóa. Với hơn 30 năm bền bỉ, Kesang Tashi và các nghệ nhân tại đây đã biến từng tấm thảm thành một di sản sống, nối quá khứ với hiện tại, Tây Tạng với thế giới.